打搅 / 打攪
dǎ jiǎo
Meaning
- to disturb · to trouble · to bother
Example sentences
我不希望被打搅。
我不希望被打攪。
wǒ bù xī wàng bèi dǎ jiǎo。
I don't want to be disturbed.
汤姆已经被告知别再打搅玛丽了。
湯姆已經被告知別再打攪瑪麗了。
tāng mǔ yǐ jīng bèi gào zhī bié zài dǎ jiǎo mǎ lì le。
Tom has been told to stop bothering Mary.